Ôn Trĩ gật đầu: “Ừ.” Rồi bổ sung: “Chị ấy còn xin lỗi tôi, còn nhờ tôi gửi lời đến cậu, nói lần trước có nói lời xúc phạm, xin lỗi cậu.”
Vẻ cứng nhắc nơi quai hàm Trần Minh Châu dần thả lỏng, anh nhìn bộ đồ mới trên người Ôn Trĩ,  áo sơ mi trắng được may chiết eo, khiến vòng eo cô càng nhỏ hơn, cổ áo hở một khuy, lộ ra cần cổ và xương quai xanh trắng trẻo.
Nhận thấy ánh mắt anh, Ôn Trĩ mới chợt nhớ ra hôm nay mình mặc bộ đồ mới đi cả ngày, lập tức ngượng ngùng kéo tay áo và vạt áo xuống cho chỉnh tề hơn: “Tôi mới may xong hôm nay, định mặc thử xem vừa không, ai ngờ chị hai vội vàng kéo đi, tôi chưa kịp thay.”
“Chị dâu khéo tay thật.”
Trần Minh Châu khẽ ho, tay che miệng: “Mặc vào rất đẹp.”
Ôn Trĩ ngượng ngùng cảm ơn một tiếng.
Thấy anh dường như đã dịu dàng hơn so với buổi trưa và tối lúc ăn cơm, cô cũng yên tâm hơn: “Tôi đi rửa mặt.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play