“Chị dâu." Đột nhiên bàn tay đang nắm chặt cánh tay Ôn Trĩ của Trần Minh Châu buông ra, bên tai anh đỏ lên, mất tự nhiên nhìn nơi khác, giọng nói trầm thấp trong đêm có thêm vài phần khàn khàn: "Phía sau chị có băng ghế, đụng phải sẽ đánh thức mẹ đấy.”
Trần Minh Châu không dám cúi đầu nhìn mái đầu mềm mại của cô đang tựa vào ngực mình, hai tay anh khẽ nâng lên, cố tránh không có thêm tiếp xúc thân thể với cô.
Vừa hay đúng lúc Ôn Trĩ phản ứng lại, cô lập tức đứng thẳng dậy, lùi sang bên mấy bước, kéo giãn khoảng cách với Trần Minh Châu, lưng tựa vào tủ, bàn tay nóng ran co lại, má đỏ bừng như bị thiêu đốt, nói cũng hơi lắp bắp: "Tôi... tôi không cố ý đâu, tại tôi đứng không vững, cậu... cậu đừng hiểu lầm!"
Nói xong cô liền cắn chặt môi, lúng túng không biết nên làm gì tiếp theo.
Trần Minh Châu khẽ ho một tiếng, nhìn Ôn Trĩ đang nép sau cánh cửa, ánh mắt vô thức trở nên dịu dàng: "Tôi biết mà."
Anh đổi chủ đề để xua tan bầu không khí lúng túng: "Tôi thấy chị mới đi từ ngoài vào, chị đi đâu vậy?"
Ôn Trĩ lập tức đứng thẳng người, chớp mắt đầy chột dạ, cô quên mất cả sự ngượng ngùng khi nãy, nhỏ giọng nói dối: "Tôi... tôi vừa đi vệ sinh."
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT