Tuy vậy, cô cũng không sợ Tưởng Toàn, vì cô còn đang nắm thóp của anh ta trong tay. Nếu hắn dám bắt nạt cô, cô nhất định sẽ cho anh ta đẹp mặt!
Buổi chiều, Đào Phương và Hoàng Văn ra ngoài hỏi thăm xem còn việc vặt nào có thể làm không. Ôn Trĩ ở trong phòng may quần áo, nghe thấy tiếng gõ cửa thì ra mở. Dòm vào trong, Dương Tuệ hỏi: “Mẹ chồng cô không có nhà à?”
Ôn Trĩ mỉm cười: “Mẹ tôi không có ở nhà.”
Dương Tuệ thở phào nhẹ nhõm, vào nhà xong liền đóng cửa lại, kéo Ôn Trĩ ngồi xuống ghế, lấy từ trong túi ra năm tờ tiền mệnh giá lớn: “Hôm nay Tưởng Toàn mới đưa thêm năm mươi đồng tháng này về.”
Ôn Trĩ bảo cô ấy cất đi: “Chị cứ tích góp lại, đến khi đủ thì mua một công việc ổn định, vậy chị cũng có lương cố định để nuôi Đại Nha với Nhị Nha.”
Dương Tuệ nói: “Tôi biết, nhưng bây giờ tụi nhỏ lớn rồi, chỗ vải tôi mua chỉ đủ may cho mỗi đứa một bộ. Hai đứa không có bộ đồ nào ra hồn để thay nữa. Quần áo mặc trong thì rách tả tơi hết cả rồi, tôi cũng phải tìm cách may cho mỗi đứa một bộ. Nhưng nhà tôi hết phiếu vải rồi, có tiền cũng không mua được vải.”
“Tiểu Trĩ.” Dương Tuệ nắm tay Ôn Trĩ, vẻ mặt đầy khó xử: “Tối nay cô có thể đi đến chợ đen với tôi một chuyến được không? Tôi nghe nói ở chợ đen không cần phiếu vải cũng mua được.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT