Trương Tuấn nhìn mái tóc rối bù của Ôn Trĩ, không nhịn được cười: “Em ba, anh vừa nghe chú Bùi nói rồi, chuyện này không liên quan đến em đúng không?”
Ôn Trĩ gật đầu nhẹ: “Dạ.”
Trương Tuấn cười: “Vậy là em nghĩa khí ra tay giúp bạn bè đúng không?”
Ôn Trĩ ôm chặt lấy chiếc cốc sắt, lại gật đầu: “Dạ.”
Trong lòng Trương Tuấn cười tươi như nở hoa.
Em ba trưởng thành rồi!
Chuyện này mà để Lệ Lệ biết, chắc cô ấy sẽ vui đến mức nhảy cẫng lên. Bình thường người cô ấy nhắc đến nhiều nhất là em ba, nói cô có tính cách trầm lặng, cam chịu, sợ cô bị bắt nạt. Giờ thì thấy rồi, hóa ra lo lắng đó là thừa.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT