Đinh Tú Phân cảm thấy da đầu mình nổ tung ra, nhất là khi nghe Ôn Trĩ nói: “Tiền từ đâu ra, tôi biết.” Cô ta vội bịt miệng Ôn Trĩ: “Tiền đó là chồng tôi mượn của Tưởng Toàn, anh ấy lĩnh lương rồi nhờ tôi đưa lại cho Tưởng Toàn, không phải Tưởng Toàn đòi!”
Rồi cô ta hất tay người bạn bên cạnh, nghiến răng nói: “Chị dâu, chị đừng nói nữa!”
Nếu khiến hai người này nổi điên, cô ta và Tưởng Toàn tiêu đời mất!
Nói rồi cô ta chạy tới kéo cổ áo Giả Kiến Quốc lôi sang một bên, giật lại túi kẹo rồi nhét vào tay Tưởng Đại Nha, kéo cậu con trai đang khóc lóc chạy đi. Dương Tuệ lạnh giọng: “Đinh Tú Phân, con trai cô bịa chuyện bôi nhọ chúng tôi, nói vài lời rồi bỏ đi à? Thật nghĩ ba mẹ con tôi dễ bắt nạt chắc?”
“Đúng vậy, không dạy dỗ được con mình, để nó vu oan người khác, nói đi là đi à.”
“Dạy con kiểu gì mà để nó mắng người ta như vậy.”
Có vài người đứng ngoài không nhìn nổi, nói thêm vài câu.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT