Nói xong lại càng cười to hơn, bờ vai rộng rãi cũng run run.
Ôn Trĩ thấy vậy, thẹn quá hóa giận, hất tay anh ra: “Không thèm để ý đến anh nữa!”
Nói rồi cô chạy thẳng lên trước.
Anh vài bước đã đuổi kịp, từ phía sau bế bổng cô lên, vòng tay nâng dưới mông, ôm cô như ôm trẻ con.
Ôn Trĩ đỏ bừng cả mặt, hai chân đá loạn trong không trung: “Thả em xuống đi, đừng để người ta nhìn thấy.”
Anh cười: “Trong mắt dân làng Chính Khê, chúng ta vốn dĩ đã là vợ chồng, ai nhìn thấy thì có thể nói gì chứ.”
Đây là lần đầu tiên Ôn Trĩ thấy dáng vẻ bướng bỉnh, có chút vô lại của anh.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT