Giờ cơm trưa, bên công trình cũng lần lượt giải tán về.
Trần Minh Châu vừa bước vào sân liền thấy cửa nhà khóa trái, ký túc xá thanh niên đối diện cũng vậy. Trương Minh nhìn thấy thì nói: “Hôm nay bọn thanh niên nghỉ, chắc cả bọn đi hết lên huyện rồi.”
Anh ta để ý thấy cửa phòng Trần Minh Châu cũng khóa, cười nói: “Chắc chị dâu cũng đi rồi.”
Lời này được chứng thực khi Trần Minh Châu vào phòng, thấy tờ giấy nhắn trên bàn.
Ngón tay khẽ vuốt chữ viết trên đó, khóe môi anh cong lên cười, gấp giấy bỏ vào túi. Ôn Trĩ chịu đi dạo cùng mấy thanh niên trí thức cũng tốt, còn hơn suốt ngày ở trong phòng.
Ăn cơm trưa xong, nghỉ ngơi một lát thì bên này chuẩn bị quay về. Bên huyện, nhóm người cũng tìm bóng cây nghỉ ngơi, đợi nắng bớt gắt mới quay về thôn Chính Khê.
Thật ra Ôn Trĩ không thiếu thứ gì, hợp tác xã thôn Chính Khê cũng có một cửa hàng cung tiêu nhỏ, tuy không nhiều hàng nhưng cũng đủ. Ngay cả khi đến đây, Trần Minh Châu vẫn thỉnh thoảng mua cho cô chút quà vặt, ăn hay không là tùy cô.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play