“Đừng động.”
Trần Minh Châu nắm lấy bàn tay nhỏ bé vẫn còn đang cố gắng đẩy chặn chỗ đó của mình, gân xanh trên cổ căng đến mức giật giật, anh gắng sức kìm nén dòng ham muốn điên cuồng đang bùng nổ trong cơ thể, kéo tay Ôn Trĩ đặt ra trước người, ôm chặt lấy cô để cô không loạn động nữa.
Giọng anh như bị sỏi đá cào xước, khàn đến cực độ, cơ bắp trên người căng chặt hơn, ngay cả hơi thở phả bên tai cô cũng dồn dập, rối loạn hẳn đi.
Ôn Trĩ khó hiểu, nhưng cái thứ cấn vào người cô vẫn còn đó.
Cô cố sức muốn gỡ vòng tay Trần Minh Châu ra: “Cậu buông tôi ra đi, anh đang cấn tôi đó, cậu có thể lấy cái trong túi ra được không?”
Nói xong, cô nhích người định trượt ra phía trước, nhưng mới vừa nhúc nhích một chút thì đã bị một đôi tay rắn chắc ôm chặt nhấc bổng lên. Ôn Trĩ hoảng hốt kêu khẽ, trước mắt chợt quay cuồng, đến khi kịp phản ứng thì cô đã bị Trần Minh Châu ôm ngồi hẳn trên đùi anh.
Cái thứ vừa nãy còn cấn vào đùi cô, lúc này lại chính diện áp vào chỗ ấy của cô!

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play