Ôn Trĩ muốn thoát khỏi sự kìm giữ của Trần Minh Châu, nhưng mặc cho cô giãy giụa thế nào cũng không thoát nổi.
Cô hoảng loạn hít một hơi, giọng nói run rẩy mang theo ý cầu xin: “Minh Châu, cậu bình tĩnh lại đi… cậu còn gọi tôi là chị dâu, chúng ta là quan chị dâu-em chồng, làm vậy là trái với luân thường đạo lý.”
Khóe mắt Ôn Trĩ đã dâng đầy nước, tầm nhìn mờ đi.
Hai tay cô ra sức đẩy Trần Minh Châu, nhưng người đàn ông ấy không hề nhúc nhích.
“Minh Châu, cậu buông tôi ra trước có được không?”
Dù Ôn Trĩ cầu xin hết lần này đến lần khác nhưng người đàn ông quỳ một gối trước mặt cô vẫn không động lòng.
Ánh mắt vốn dĩ luôn giữ chừng mực nay lại như đang từng tấc từng tấc lột bỏ quần áo trên người Ôn Trĩ.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT