Mấy căn nhà đối diện đều sáng đèn, bên ngoài kê hai cái bàn vuông lớn với mấy cái ghế dài. Tuy bàn ghế không được tốt lắm nhưng ít ra cũng dùng được. Đám thanh niên trí thức nấu xong cơm thì bưng bát ra ngồi trước bàn ăn. Sân không rộng lắm, khoảng cách cũng không xa, nên Ôn Trĩ nhìn rõ được bọn họ đang ăn mì ngô luộc bằng nước trắng, trên bàn còn có hai đĩa rau dại trộn nguội.
So với Ôn Trĩ mà nói, bữa ăn ấy còn chẳng bằng lúc ở nhà họ Ôn.
Mặc dù ở nhà họ Ôn cô chưa bao giờ được ăn no.
Con trai cả của thím Hoàng cũng đang làm thanh niên trí thức ở nông thôn, thím Hoàng thường bảo rằng đời sống ở quê cực khổ lắm, có người chỉ trụ được một hai ngày đã không chịu nổi, rất nhiều nữ đồng chí để khỏi phải xuống nông thôn đành chọn cách lấy chồng.
Giống như cô khi trước cũng thế.
Lúc đó bên khu phố cũng tìm đến cha mẹ cô. Cô không có việc làm, cũng chưa kết hôn, lão ngũ trong nhà cũng chưa lấy vợ, thế nên nhất định trong nhà phải có một người xuống nông thôn. Cha mẹ cô không nỡ để cô đi, liền vội vã nhờ mối mai tìm chồng cho cô, để lấy tiền sính lễ lo cho em năm mua một suất công việc. Khi đó cô từng đi xem mắt vài người, nhưng sính lễ bên nhà trai đưa ra đều không cao, chỉ có Trần Nghiêu Thư là chủ động tới cửa.
Ôn Trĩ buồn bã cúi đầu, không cho phép bản thân nhớ lại quãng thời gian ngắn ngủi sống cùng Trần Nghiêu Thư.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT