Chuyến tàu này phải chạy bảy tiếng, đến chiều bốn, năm giờ mới tới thành phố Bình Dương.
Ban ngày, trên tàu náo nhiệt ồn ào, toa của Ôn Trĩ cũng vậy.
Ngoài người đàn ông nằm ở tầng trên giường của Trần Minh Châu vừa lên đã ngủ ngay, thì giường giữa cũng có người đến… một đôi vợ chồng, trông chạc tuổi Dương Tuệ, cũng là kiểu người hay nói chuyện, vừa ngồi xuống đã trò chuyện rôm rả với người phụ nữ giường ba.
Ôn Trĩ cầm nắp bình uống nước, ánh mắt vẫn dán chặt ra ngoài cửa sổ, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy cơ thể cô hơi căng thẳng, khóe mắt cũng khẽ liếc theo từng cử động của Trần Minh Châu.
Đến giờ cô vẫn chưa hiểu vì sao Trần Minh Châu lại nói họ là vợ chồng.
Trần Minh Châu lấy đồ ăn vặt từ trong túi ra, để bên cạnh Ôn Trĩ: “Chán thì ăn chút đi, khoảng bốn, năm giờ mới tới, trên tàu sẽ hơi buồn.”
Ôn Trĩ không dám nhìn anh, chỉ cúi đầu khẽ “ừ” một tiếng:“Biết rồi.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT