Cô rất bất ngờ khi Trần Minh Châu lại muốn dẫn mình cùng xuống nông thôn.
Ý nghĩ muốn đi cùng anh thoáng vụt qua trong đầu, nhưng rất nhanh đã bị Ôn Trĩ gạt bỏ.
Cô cảm thấy mình đúng là điên rồi.
Trần Minh Châu là em chồng cô, bất kể ở nhà hay bên ngoài, hai người đều phải giữ khoảng cách. Có lẽ anh chỉ thuận miệng nói khách sáo thôi, vậy mà lúc nãy cô lại tưởng thật, suýt chút nữa đồng ý ngay.
Ôn Trĩ cúi đầu, tránh ánh mắt đen sâu thẳm của anh: “Tôi không thể đi được, tôi phải ở nhà trông mẹ.”
Trần Minh Châu vẫn bước lùi lại, giọng nói càng ngày càng trầm hơn: “Mẹ có thể tự chăm sóc bản thân.”
Giọng Ôn Trĩ nhỏ xuống mấy phần: “Sau này mẹ phải đi làm, tôi ở nhà có thể nấu cơm cho mẹ.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT