Một là vì khúc mắc trong lòng chưa gỡ được, hai là cảm thấy mình không còn mặt mũi gặp Trần Minh Châu. Ông ấy biết, thực ra người có lỗi nhất với Trần Minh Châu chính là anh rể mình nếu như năm đó cha ruột của Trần Minh Châu không liều mình cứu anh rể, thì có lẽ con đường hôm nay của Trần Minh Châu đã tốt hơn rất nhiều.
Ngày đó, quân đội chọn được hai người, một là Trần Nghiêu Thư, còn người kia chính là Trần Minh Châu.
Nhưng vì cả hai đứa đều đi thì trong nhà sẽ không còn ai chăm sóc nên Trần Minh Châu đã từ bỏ suất nhập ngũ. Anh còn cố tỏ ra nhẹ nhàng, nói rằng mình không chịu được sự ràng buộc của quân đội, vốn không phải là cục gạch” để đi làm lính.
Ban đầu ông ấy cũng nghĩ vậy, cho đến một lần nghe chị mình khóc trước mặt, nói rằng chính chị ấy đã làm lỡ dở Minh Châu. Nếu không vì ở lại chăm sóc gia đình và lo cho mình thì thằng bé đã không phải ở cái xưởng cơ khí nhỏ bé này.
Đào Nhân Trạch rít xong một điếu thuốc mà vẫn không vơi được vị đắng trong lòng.
Ông ấy liếc nhìn Trần Minh Châu, hỏi: “Những năm qua cậu sống thế nào?”
Trần Minh Châu dập tắt tàn thuốc: “Cũng ổn, giờ cháu đi theo con đường của cha, làm kỹ thuật viên ở nhà máy cơ khí.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play