Ăn xong, Trần Minh Châu lại đi làm, Ôn Trĩ ở nhà đọc lại sách anh dạy tối qua, rồi chép lại bốn trang, mỗi chữ chép một lần là đọc mấy lần.
Đào Phương đi làm việc mấy ngày liền , tay bị tre nứa cứa rách mấy chỗ, Ôn Trĩ không cho đụng nước, nên cơm nước đều do cô làm. Nhưng quần áo thì Trần Minh Châu không để cô giặt, cứ định giặt là anh lấy đi rồi.
Hôm đó, buổi sáng Ôn Trĩ làm bánh đậu xanh và bánh bí đỏ, ăn trưa xong cô mang sang nhà chị hai và chị cả một ít. Chị hai giờ đỡ nghén rồi, mấy hôm nữa sẽ đi làm lại.
Ba chị em trò chuyện rất lâu, Ôn Trĩ mới về.
Cô vừa bước vào khu tập thể thì cảm nhận được ánh mắt khác thường của người xung quanh, có ánh nhìn giễu cợt, có ánh nhìn khinh miệt. Ôn Trĩ cau mày, thấy khó hiểu.
Chưa kịp hiểu chuyện gì, thì nghe mấy bà thím đi ngang qua nói:
“Tôi biết mà, con bé này còn trẻ chắc chắn không yên phận. Không ngờ gan to vậy, dám ve vãn người của cảnh sát.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT