Dương Tuệ không khỏi ghen tị với cô, có một người em chồng có văn hóa, lại còn kiên nhẫn dạy học cho mình. Cô chợt nhớ ra: “À đúng rồi Tiểu Trĩ, tôi vừa đi mua đồ ở hợp tác xã, nghe người ta nói khu này có lớp học buổi tối. Cô có muốn đi học không?”
Ôn Trĩ lần đầu nghe về lớp học buổi tối, liền hỏi: “Đi học lớp tối có phải đóng tiền không?”
Dương Huệ lắc đầu: “Tôi không biết nữa, chắc là không?”
Ôn Trĩ quyết định đợi Trần Minh Châu về sẽ hỏi anh. Chắc chắn anh sẽ biết rõ hơn cô.
Nếu không mất tiền thì cô sẽ đi học lớp tối, chứ không thì mỗi tối Trần Minh Châu lại phải dành thời gian dạy cô đọc chữ, thời gian ngắn thì không sao, nhưng lâu dài sẽ ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của anh. Hơn nữa, nếu lỡ bị mẹ chồng biết cô tối nào cũng ở phòng em chồng học bài, thì e là bà sẽ không thích cô nữa.
Tối hôm đó, Đào Phương và Hoàng Văn về sớm, vừa về không lâu thì Trần Minh Châu và mấy người như Ngụy Bình cũng về đến.
Đào Phương liếc nhìn cổ Ôn Trĩ, vết bầm tím đã mờ đi nhiều: “Con còn đau không?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT