Trời càng lúc càng tối, trong nhà không có đèn, Ôn Trĩ chỉ có thể nhìn người khác nhờ ánh trăng chiếu vào từ cửa sổ.
Ôn Tĩnh ngồi sát bên cạnh, bảo vệ cô, đề phòng bọn buôn người đến bắt nạt Ôn Trĩ.
Hai cô gái kia cũng ngồi lại gần, năm người ôm chặt lấy nhau.
Bên ngoài vang lên tiếng bước chân lộn xộn và tiếng nói chuyện.
“Mẹ kiếp, đói chết mất, ăn nhanh đi, ăn xong chợp mắt một lúc rồi đi.”
“Đại ca, mình đi chuyến tàu lúc mấy giờ ấy nhỉ?”
Tên béo cao bên ngoài vừa ăn bánh ngô vừa nói: “Hai giờ rưỡi sáng.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play