Ôn Trĩ không ngờ tin truyền nhanh vậy, mà anh còn vội vã chạy tới.
Cô thấy ấm lòng, cảm xúc dâng trào khó nói thành lời.
“Tôi không sao, tôi không có bị thương gì cả.”
Cô sợ anh không tin, liền xoay một vòng: “Cậu xem, tôi vẫn ổn mà.”
Trần Minh Châu âm thầm thở phào: “Không sao là tốt rồi.”
Nhìn Ôn Trĩ lấm lem như vậy, lòng anh nghẹn ngào. Trong mắt anh, cô không nên phải làm công việc này, không nên ở nơi thế này…cô xứng đáng có môi trường tốt hơn.
“Thím Hoàng, mọi người không sao chứ?” Nguỵ Bình, Trương Dương cũng chạy tới hỏi han.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play