Ôn Hướng Anh còn chưa kịp đóng vai cô út hiền từ, đã bị Ôn Trĩ dùng chổi quất lên đầu, chổi quét qua mặt khiến da rát như bị cháy, Ôn Trĩ ra tay không nương, đánh liên tục mấy cái:“Cô tưởng cháu không biết cô sau lưng đã làm bao chuyện thất đức với ba chị em cháu sao? Còn dám đến tìm em chồng cháu xin việc! Bên ngoài người ta đồn cháu là sao chổi, khắc chồng, chắc chắn cũng là cô truyền ra! Cô vốn chẳng muốn thấy tụi cháu sống yên ổn, cô với Ôn Hướng Đông và Tôn Phượng Nga đều không phải thứ tốt đẹp gì!”
Ôn Hướng Anh bị đánh đến ôm đầu la oai oái bỏ chạy.
“Con ba kia, mày phản rồi hả? Tao là cô mày, mày không sợ trời đánh sao?”
“Ngay cả Tôn Phượng Nga cháu còn dám đánh, cháu sợ cô chắc?”
Ôn Trĩ lại quật thêm một chổi lên lưng bà ta, nóng rát cả người, bà ta hoảng hốt nhảy ra ngoài cửa, mặt mày méo mó mắng chửi Ôn Trĩ om sòm, chẳng còn dáng vẻ cô út hiền từ như xưa. Hàng xóm xung quanh nghe động liền kéo nhau ra xem náo nhiệt.
Dương Tuệ cũng chạy ra: “Tiểu Trĩ, ai thế?”
Ôn Trĩ hừ lạnh: “Cô út tôi đó, người nham hiểm nhất trong nhà là bà ta!”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT