Cô tưởng tượng mình cũng có thể như những người có học vấn trong khu đại viện, ôm sách trong tay, trải nghiệm niềm vui khi đắm chìm trong thế giới sách vở. Rốt cuộc thế giới đó là như thế nào?
Khi trở về phòng, trời đã khuya.
Cô trằn trọc không ngủ được, vừa nhắm mắt lại là thấy hai chữ Ôn Trĩ lại hiện lên trong đầu. Thế là cô dứt khoát ngồi dậy, dùng ngón tay viết từng nét tên mình lên ga giường. Nhưng viết mấy lần cô vẫn thấy sai sai.
Cứ xoắn xuýt như vậy không bao lâu, cơn buồn ngủ kéo đến.
Sáng hôm sau, sau khi Đào Phương và thím  Hoàng ăn sáng xong liền rời đi, Trần Minh Châu lại một lần nữa ôm hết việc rửa bát. Ôn Trĩ định giúp nhưng bị anh nói: “Phòng tôi có sẵn vở và bút, hôm nay chị luyện kỹ tên của mình đi. Tôi đã ghi thứ tự các nét, chị chỉ cần làm theo là được.”
Vừa nhắc đến luyện chữ, Ôn Trĩ đã hào hứng gật đầu: “Được!”
Cô quay người đi vào phòng Trần Minh Châu, thấy trên bàn đặt một cuốn vở kẻ ngang đỏ và một chiếc bút chì đã gọt sẵn. Cô mang vở và bút ra ngoài phòng, ngồi ngay ngắn trước bàn, cẩn thận viết theo thứ tự mà anh đã ghi sẵn.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play