Là một Thất phẩm chiếu huấn, vậy mà Diêu Trân Châu lại có thể khiến một trong Tứ phi như Hiền phi mất mặt đến mức ấy, quả thực khiến người người chấn động.
Hiền phi chẳng những mất hết thể diện, ngay cả vị quản sự ma ma đắc lực nhất bên người cũng bị phế trừ, thoáng chốc từ mây xanh rơi xuống đáy cốc.
Diêu Trân Châu hơi hơi xấu hổ: “Khi đó ta nghĩ, không thể khiến điện hạ và Quý phi nương nương thêm phiền não, liền thương nghị cùng Thính Lan, để nàng loan tin mối quan hệ giữa hai người bọn họ, trong cung bao nhiêu vị nương nương không ưa Hiền phi nương nương, chỉ cần họ biết tin này, về sau tự khắc sẽ có người ra tay, căn bản không cần ta động thủ.”
Nàng nắm giữ chính là tin tức cốt lõi nhất, còn người khác có ra tay hay không, ra tay thế nào, đều chẳng liên can đến nàng. Chỉ cần đứng từ xa xem hổ đấu, cũng đủ để đạt thành mục đích.
Đơn giản, trực tiếp, mà lại thông minh.
Chu Huyên Nương nhìn Diêu Trân Châu bằng ánh mắt ôn nhu, trong ánh mắt kia rõ ràng chứa đựng sự tán thưởng và khẳng định.
Diêu Trân Châu mím nhẹ môi, nhưng vẫn nhịn không được hỏi: “Cô cô, ta làm vậy... có phải quá tàn nhẫn cay độc rồi không?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT