Bữa cơm tối hôm đó, quả thật có thể gọi là chủ và khách đều vui vẻ.
Tất nhiên, chữ “vui vẻ” này chỉ là Diêu Trân Châu tự mình cho là thế, bởi gương mặt Lý Túc vẫn lạnh như băng ngàn năm không đổi, chẳng ai biết hắn rốt cuộc có vui hay không.
Bất quá theo quan sát của Diêu Trân Châu, Lý Túc hôm nay dùng cơm có phần nhiều hơn ngày thường một chút, phỏng chừng là vui đấy chăng?
Nghĩ vậy, Diêu Trân Châu vừa khe khẽ ngâm nga tiểu khúc, vừa nhún nhảy quay về Đông phụ điện.
Hôm nay nàng ở bên ngoài quỳ lâu lại bị lạnh, lúc này đã thấy có chút mệt mỏi, vừa về đến điện liền sai Thính Lan đi lấy thuốc thảo dược, rồi ngồi trên tháp quý phi ngâm chân.
Buổi tối nay Thính Lan không đi cùng nàng đến tiền điện, mà theo phân phó của nàng ra ngoài lo việc, giờ đây đã trở về.
Diêu Trân Châu một bên ngâm chân, một bên thêu thùa, thêm mấy mũi kim cho chiếc khăn lan hoa, định Tết này sẽ tặng cho Lý Túc, tỏ chút lòng thành.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT