Chu Minh khẳng định: “Đúng vậy. Tuy ta chưa học được hết tinh túy trong nhà, nhưng mơ hồ cảm thấy, trong số những bệnh nhân mà ta từng gặp, Diêu cô nương là người mang mệnh cách tốt nhất.”
Có nhiều lời lúc nãy Chu Minh chưa nói ra.
Một đời phú quý, áo cơm chẳng thiếu – ấy là điều bao nhiêu người khao khát.
Ra khỏi Dục Khánh Cung, Chu Minh ngoái đầu nhìn lại toà cung điện yên tĩnh nằm trong góc ấy, trong lòng bất giác nghĩ: Không biết lần này tài xem mệnh nửa vời của ta có linh nghiệm hay không.
Nhưng cho dù Chu thái y có nghĩ thế nào đi nữa, thuật châm cứu của hắn quả thực là cao minh.
Chạng vạng đêm hôm đó, Diêu Trân Châu đã lui sốt, người cũng yên tĩnh lại, không còn mê sảng nữa.
Sáng sớm hôm sau, trong tiếng chim hót ríu rít, Diêu Trân Châu tỉnh dậy.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT