Bữa cơm này ăn vào lại vô cùng nhẹ nhõm.
Lý Túc hiếm khi thấy khẩu vị tốt, Diêu Trân Châu lại càng ăn đến mặt mày hồng hào, chờ đến khi dùng xong, giữa hai người đã không còn sự nặng nề như trước, mà nhiều thêm vài phần ấm áp.
Lý Túc buông đũa, đứng dậy nói: “Ngươi theo ta.”
Diêu Trân Châu không rõ hắn muốn nói gì, hay là định làm gì, nhưng nàng không hỏi nhiều, chỉ yên lặng theo sau hắn, giữ một khoảng cách ba đến năm bước.
Lý Túc một đường thẳng ra ngoài, đi đến tiền viện đã treo đèn cung.
Tiền viện của Dục Khánh Cung không lớn không nhỏ, vừa vặn để Lý Túc luyện võ, cũng có thể bày biện cảnh trí, đôi khi cũng có vài chốn đẹp đẽ thanh nhàn.
Hiện đang là tháng Chạp giá rét, hoa cỏ trong cung khó lòng chăm sóc, Lý Túc lại ghét phiền phức, không ưa người ngoài thường ra vào Dục Khánh Cung, bởi vậy tiền viện trông có phần hoang vắng, ngoài một đình bát giác thì không còn gì khác.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT