Lý Túc bỗng nhiên hỏi món, Diêu Trân Châu quả thực không đáp được.
Thế nhưng cung nữ họ Diêu kia đâu phải hạng xoàng, tuy chẳng nhớ tên món nhưng lại biết nói:
“Nô tỳ sẽ cẩn thận chuẩn bị bữa tối, đến khi ấy mong điện hạ lấy làm kinh hỉ.”
Có vài việc, biết trước rồi thì lại kém đi mấy phần hứng thú.
Lý Túc chẳng ngờ lại bị một tiểu nha đầu nói như vậy, lại không thực sự nổi giận, chỉ trầm trầm liếc nàng một cái, phất tay bảo lui ra.
Ánh mắt kia ý tứ đã quá rõ ràng: Nếu cô khiến hắn không lấy làm kinh hỉ, thì đến lượt cô phải kinh hãi.
Diêu Trân Châu ra khỏi thiện phòng, khẽ vỗ ngực một cái, thầm nghĩ: Ánh mắt ấy nhất định là dọa ta thôi!
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT