Đôi tay này, có thể đánh cờ, có thể cầm kiếm, có thể xoay chuyển phong vân chốn danh lợi, nhưng lại không thể cầm cuốc.
Cuộc sống điền viên chỉ là một loại mộng tưởng của văn nhân sĩ đại phu mà thôi.
Những kẻ biết chữ, biết đọc sách đều là trong nhà vốn có chút căn cơ, nào hiểu nổi những ngày hè mồ hôi dính bết trên người, mùa đông tay chân nứt nẻ lở loét khổ sở đến nhường nào.
Không chịu cúi lưng vì năm đấu gạo, ắt là trong hũ còn dư sẵn năm đấu gạo.
Khi nàng đọc đến câu “Sáng sớm lo việc đồng áng, đêm trăng vác cuốc trở về”, chẳng nghĩ được một chút nào nhàn nhã tiêu dao mà chỉ thấy đó là cảnh đầu đội trời chân đạp đất, lưng còng lưng thẳng giữa bùn đất khốn khổ.
Kiếp trước nàng chịu đủ đắng cay, kiếp này đã sinh ra trong thế gia, tự nhiên không muốn lại trải qua cái cảnh vì năm đấu gạo mà vất vả khổ cực, chịu đủ khinh khi.
Quân Trạch chẳng biết có nghe thấy lời nàng hay không, chỉ nằm dưới đất nói:

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play