Yến tiệc chưa tàn, Lục Uyển Ngâm đã muốn hồi phủ.
Nàng dẫn theo Bảo Châu, men theo hành lang của Định Viễn hầu phủ mà đi, dùng quạt tròn nửa che khuôn mặt mang thương tích, bước chân càng lúc càng gấp gáp.
Bảo Châu tay cầm lồng đèn, hấp tấp chạy theo sau tiểu thư, chỉ chớp mắt một cái, đã chẳng thấy bóng dáng người đâu.
Lục Uyển Ngâm trong lòng mang tức, bước đi có phần vội vã. Tới khi hoàn hồn ngoảnh lại, đã không thấy Bảo Châu đâu. Không còn cách nào khác, nàng đành quay trở lại tìm, chỉ là quên mất vừa nãy mình đi lối nào.
Lối đi trong Định Viễn hầu phủ nhiều vô kể, quanh co rối rắm, nhất là đêm tối, tầm mắt hạn chế, thật khó ghi nhớ phương hướng.
Lục Uyển Ngâm đứng ở một ngã rẽ, ngẫm nghĩ đôi chút rồi chọn đại một đường, đi được nửa khắc thì thấy càng đi càng vắng, biết mình chọn sai rồi, liền vội vã quay đầu trở lại, thầm mong Bảo Châu nha đầu ngốc ấy vẫn còn cầm đèn đứng chờ tại chỗ, chưa chạy đi đâu.
Chợt thấy phía trước có một chiếc lồng đèn lụa đỏ đong đưa lay động, từ xa mờ mịt trôi tới.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play