Lương Định An bày kế, chính là hắn tự đến địa giới phủ Định Viễn hầu mà ngồi chờ kẻ đứng sau màn tự chui đầu vào lưới, còn Phù Tô thì phụ trách kiềm giữ Phó Chỉ huy sứ Phó Ban.
“Thanh Lộ.” Phù Tô gọi Thanh Lộ đến. “Hôm nay không đi phủ Lưu công công nữa, ngươi thay ta đến Cẩm y vệ, mời Phó Ban tới đây, cứ nói…” Hắn ngẫm nghĩ chốc lát, tìm một cái cớ, “cứ nói là ta có manh mối vụ án vu cổ muốn bẩm báo.”
“Vâng.”
Phù Tô tự biết lời này có sức dụ hoặc ra sao đối với Phó Ban. Quả nhiên, chưa đến nửa khắc giờ, vị Chỉ huy sứ Cẩm y vệ kia đã thân chinh tới phủ.
Phù Tô sớm đã bày sẵn mỹ tửu và bàn cờ trong vườn, thân vận xuân sam sắc trắng ánh trăng, tay áo rộng thắt lưng hẹp, dáng người cao dong dỏng, đứng trong đình, hướng về vị khách dưới bậc hành lễ: “Phó đại nhân.”
Phó Ban thân hình cao lớn, so với Phù Tô còn nhỉnh hơn nửa cái đầu, đứng đó như một ngọn núi nhỏ, che khuất nửa ánh dương trong đình.
Phó Ban hoàn lễ, dung mạo hắn cương nghị tuấn lãng, thần sắc lại lặng lẽ ít lời, như một phiến đá đen cứng rắn, lạnh lẽo không lời.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT