Một trăm lượng hoàng kim, một trăm lượng hoàng kim! Dù có đem nàng đi bán cũng chẳng được ngần ấy vàng! Rõ ràng là Phù Tô muốn bức nàng vào chỗ chết!
Lục Uyển Ngâm gục trên bàn trang điểm mà khóc, vừa khóc vừa sụt sịt thu dọn mấy hộp trang sức của mình, lại bảo Bảo Châu lấy cả kim tử tiểu nhân mà nàng từng cắt vụn ra.
Một trăm lượng hoàng kim, tất thảy vàng bạc trang sức của nàng cộng lại cũng chỉ độ ba mươi lượng, còn thiếu bảy mươi lượng nữa, biết đi đâu tìm để trả cho hắn?
“Tiểu thư, thực sự không còn nữa rồi.” Bảo Châu lật tung cả trong ngoài viện tử, khiến phòng ốc rối tung cả lên, ngay cả bạc riêng nàng giấu cũng lôi ra góp cho Lục Uyển Ngâm. Dù chỉ là mấy lạng bạc vụn, quy ra cũng được một lượng vàng, có còn hơn không.
Lục Uyển Ngâm khóc đến sưng đỏ cả mắt, nghẹn ngào nói: “Sau này ta sẽ trả cho ngươi.” Dứt lời liền vươn tay giật lấy số bạc riêng Bảo Châu đang giữ, lại nhớ ra điều gì, liền hỏi: “Còn cái hũ đựng tiền tiết kiệm của tiểu lang quân đâu?”
Bảo Châu: …
Nàng lén lút đem cái hũ tiền mà Lục Bạch Ngọc quý như trân bảo lấy trộm về, Lục Uyển Ngâm tỉ mỉ đếm, cũng chỉ được hai mươi lượng bạc, quy ra chẳng qua được hai lượng hoàng kim.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT