Bởi vì đám Cẩm y vệ cứ tới lui vườn đào nhà mình mãi không dứt, Lương Định An sinh nghi, sáng sớm liền tới tìm Phù Tô.
Hai người ngồi cạnh bàn đá trong viện, vừa đánh cờ vừa trò chuyện.
Lương Định An thở dài nói: “Dạo này Cẩm y vệ quấy tung cả kinh sư, đến cả vườn đào nhà ta cũng không tha. Hôm qua lại lục tung một lượt từ đầu đến cuối, không chừa tấc đất nào. Vườn đào nhà ta rộng lắm đấy, ta rộng rãi lắm cơ, đến ngọn núi phía sau cũng nhường cho bọn họ lục soát rồi. Núi nhà ta lớn cỡ nào cơ chứ, chắc giờ bọn họ vẫn còn đang đào đất chơi đấy.” Nói đến đây, Lương Định An không nhịn được bật cười hả hê.
Phù Tô hạ một quân trắng xuống bàn cờ, khẽ nhấc mí mắt về phía Lương Định An: “Thấy vui lắm sao?”
“Không vui à?” Lương Định An phản bác.
Phù Tô lười biếng nhướng mắt: “Mấy ngày tới ngươi nên cẩn thận một chút, kẻo đến lúc đầu rơi xuống đất cũng chẳng hay.”
Lương Định An sắc mặt chợt ngưng trọng, hạ giọng hỏi: “Xảy ra chuyện rồi sao?”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play