Trong phủ Hưng Ninh Bá, Lục Uyển Ngâm ngả người trên nhuyễn tháp, để Bảo Châu lăn trứng gà cho mình, xoa chỗ bầm tím trên trán.
“Tiểu thư, người nhìn xem, một mảng to thế này, liệu có để lại sẹo không?” Bảo Châu lo đến ứa nước mắt, “Phủ Định Viễn hầu kia sao lại có thể ức hiếp người ta đến vậy!”
“Chỉ là vết bầm, tan rồi thì không sao.” Lục Uyển Ngâm ra vẻ không bận tâm, song ánh mắt lại cứ không kìm được mà liếc mãi vào gương đồng.
Lương Hàm Vân kia ra tay quả thật độc ác, nếu không phải nàng né nhanh, thì giờ e chẳng phải là vết bầm mà là đầu rách máu chảy rồi. Mong rằng thật sự sẽ không để lại vết tích gì, bằng không thì tư sắc vốn là lợi thế duy nhất của nàng, cũng sẽ bị tổn hại.
Lục Uyển Ngâm thở dài, để Bảo Châu tiếp tục lăn trứng.
Rèm vén lên, một tiểu nha đầu chạy vội vào, hai tay nâng vật gì đó:
“Tiểu thư, bên ngoài có người đưa thuốc tới, nói là từ phủ Định Viễn hầu.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT