Sau khi trò chuyện với Phó Trạm một lúc, Tưởng Lăng vì kiệt sức mà ngủ thiếp đi.
Phó Trạm nhẹ tay nhẹ chân đắp lại chăn cho cậu, chỉ để lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn, sau đó cúi xuống hôn nhẹ lên đám lông mềm mại trên trán cậu. Hắn ngồi bên giường thêm chốc lát, ánh mắt dịu dàng không nỡ rời đi, rồi mới rời khỏi phòng ngủ một cách lặng lẽ.
Từ tối qua trở về từ trang viên, đến khi chuyển Tưởng Lăng vào văn phòng nghỉ ngơi, hắn vẫn chưa ăn uống gì. Trong cổ họng khô rát như có lửa đốt, hắn vào gian ngoài rót một ly nước.
Vừa mới cầm ly lên, Phó Trạm liền thấy cánh cửa phòng làm việc vốn đang khép kín chậm rãi hé ra một khe hẹp. Ngay sau đó, một bàn chân thò vào, móng vuốt cào cào trong không khí như đang tìm đường.
“...Tưởng Lăng, là cậu sao?”
Giọng Tống Tinh Kỳ khe khẽ vang lên ngoài cửa, nhỏ đến mức muỗi bay còn át được.
Cửa bỗng bật mở.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT