Tống Tinh Kỳ lao thẳng lên lầu, về đến căn phòng nhỏ của mình ở tầng một, vừa tới liền “ngao ô” hai tiếng rồi dùng cả hai móng cào tung lớp băng dính trên thùng giấy.
Bên trong, đúng như mong đợi, máy truyền tin nằm ngoan ngoãn giữa lớp xốp mềm, cỡ vừa lòng bàn chân cậu, các nút bấm đều rõ ràng nổi bật.
Tống Tinh Kỳ kích động đến mức cái đuôi cũng không ngừng ve vẩy. Cậu nhấn vài nút, màn hình bật sáng, rồi một tiếng xẹt xẹt nhỏ vang lên.
Cậu ghé sát, nhẹ giọng gọi thử: “Tử Kiệt, Tử Kiệt, cậu có ở đó không?”
Giọng Khâu Tử Kiệt vang lên từ thiết bị: “Tớ đây. Cậu lấy được máy truyền tin rồi thì tốt. Cậu có thấy trong hộp có cục sạc không? Trước khi gửi đi tớ đã nạp đầy điện, nhưng mỗi tuần phải sạc lại một lần, đừng quên.”
Tống Tinh Kỳ vội vàng dùng móng lôi hộp sạc ra, ôm chặt vào ngực như ôm báu vật, nghiêm túc gật đầu: “Tứo sẽ nhớ kỹ. Cậu yên tâm đi, Tử Kiệt.”
Khâu Tử Kiệt dịu giọng hỏi tiếp: “Việc làm quen với bầy chó hoang sao rồi?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT