“Có nhìn trúng hay không, thì cũng nên thử đã,” Trương Sĩ Diệu không nao núng, tiến lên một bước, gật đầu ra hiệu cho Vương Húc mở hộp. Dáng vẻ hoàn toàn không có chút chột dạ nào, như thể thứ trong tay hắn ta thật sự là bảo vật quý hiếm.
Trái lại, Vương Húc lại căng cứng cả người, lòng bàn tay không ngừng đổ mồ hôi.
Trần Nguyên nhận lấy hộp hương. Chất lỏng bên trong đang chuyển động nhẹ theo độ nghiêng, nhưng tốc độ bốc hơi thì vô cùng nhanh – chỉ chớp mắt đã giảm đi một nửa. Dù chưa đưa sát mũi, hương nhè nhẹ đã lan ra khắp không gian trong xe.
Là một thứ tương tự như sản phẩm khử mùi hay tinh dầu thông thường. Không có gì đặc biệt, giá trị đầu tư gần như bằng không. Trần Nguyên thầm đánh giá trong lòng, ánh mắt dần dần lạnh đi.
Trương Sĩ Diệu nóng ruột, không chờ anh ta kịp phản ứng, đã đưa tay... đẩy mạnh hộp hương sát tới tận mũi: “Ngửi kỹ trước đi đã!”
Cú đẩy bất ngờ làm chất lỏng bên trong sánh ra, vấy lên mặt Trần Nguyên.
“Uông! Gâu gâu gâu!” Tống Tinh Kỳ gầm lên một tiếng, đột ngột nhảy bật khỏi ghế. Hai móng vuốt chống xuống đệm ghế, lông trên sống lưng dựng ngược. “Nói chuyện làm ăn thì nói chuyện đàng hoàng, động tay động chân là sao?! Tin không, tôi cắn nát ống quần các người bây giờ!”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play