Cố Dương thoải mái rúc vào cổ Phàn Uyên, có điều lúc ngủ lại chẳng ngoan chút nào. Trước đây chưa biến đổi dù tay chân có lộn xộn cũng không đến nỗi nào, giờ thì toàn thân thu nhỏ, ngược lại càng chẳng kiêng dè, hai cái chân ngắn nhỏ quẫy đạp liên hồi như đang gặp phải ác mộng, tay chân cứ đạp tới đạp lui lên cằm Phàn Uyên.
Cuối cùng Phàn Uyên cũng không nhịn được nữa, duỗi tay ngăn tiểu Cố Dương đang không ngừng quậy phá, giữ cậu trong lòng rồi xoa nhẹ lên mặt, lên lưng. Cố Dương lúc này mới chịu ngoan ngoãn, hai tay nhỏ bám lấy ngón tay hắn, cúi đầu hôn lên đầu ngón tay theo bản năng rồi ngoan ngoãn nằm im.
Nhưng chỉ cần Phàn Uyên buông tay ra, không đến vài phút sau Cố Dương lại bắt đầu quậy. Phàn Uyên đành phải tiếp tục giữ cậu trong tay, bàn tay đặt trên đầu, dỗ cậu ngủ.
Cố Dương vốn vì chuyện đột ngột thu nhỏ mà có hơi hoảng loạn, nên ban đêm ngủ cũng không yên. Nhưng nhờ Phàn Uyên trấn an, đến sáng lúc mở mắt ra, khỏi nói cũng biết cậu đã ngủ ngon thế nào.
Cậu mở mắt ngồi dậy, mờ mịt nhìn xung quanh. Trong phòng vẫn tối om, rèm cửa kéo kín, Phàn Uyên đã không còn trên giường.
Cố Dương thoải mái vươn vai, kết quả không cẩn thận lăn khỏi gối đầu, rớt xuống giường. Cũng may đệm đủ mềm, nếu không với thân hình nhỏ bé hiện tại của cậu, chắc chắn sẽ bị đập đầu đến choáng váng.
Vừa tỉnh dậy, chuyện đầu tiên nghĩ đến chính là muốn đi vệ sinh.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT