Cậu ngẩng đầu, nhẹ nhàng thổi hơi về phía má Phàn Uyên:
“Thổi thổi là hết đau rồi, tại tớ cắn mạnh quá…”
Phàn Uyên lúc này lại lặng lẽ liếc mắt nhìn về phía cửa kho, hắn biết Lý Tử Yên đang nhìn trộm ở đó. Với khoảng cách hiện tại, Lý Tử Yên hoàn toàn có thể nghe rõ từng câu từng chữ bọn họ nói.
Hai tay Cố Dương vừa nãy lục lọi bao tải dính đầy bùn đất, lại còn đang ôm ba con chó con trong lòng, nên cậu không tiện đưa tay chạm vào mặt Phàn Uyên.
Phàn Uyên cảm nhận được hơi thở thơm mát nhẹ nhàng phả lên da, khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn nhìn về phía cửa nhà kho.
“Chỉ thổi thôi à?”
Mặt Cố Dương lập tức ửng đỏ, một tầng đỏ nhạt lan đều trên má, rõ ràng đến mức giữa tiết trời đông lạnh cũng dễ dàng nhận ra. Cậu mím môi, ôm chặt ba chú chó trong lòng, rồi khẽ nhón chân, nghiêng người về phía Phàn Uyên, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn thoáng qua ngay lên dấu răng trên má hắn, như chuồn chuồn lướt nước, chạm nhẹ rồi rời đi.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play