Xong xuôi, Cố Dương lén liếc Phàn Uyên một cái. Thấy hắn không phản ứng liền vui vẻ cọ cọ đuôi.
Cậu đúng kiểu người nhanh quên đau, hai tai vểnh lên nhúc nhích, lấy lòng nghiêng qua cọ vào mặt Phàn Uyên.
“Phàn Uyên, tớ đói... tớ đói quá...”
Hộp cơm chỉ còn lại một đôi đũa sạch, đôi kia đã rơi xuống đất, dính bụi không dùng được nữa. Phàn Uyên bèn cầm lấy đôi còn lại.
Hắn gắp một miếng đồ ăn đưa tới bên miệng Cố Dương. Cố Dương ngửi thấy mùi thơm tỏa ra từ miếng sườn, nhưng vẫn hơi ghét bỏ nghiêng đầu.
Phàn Uyên thản nhiên bỏ miếng đó vào miệng mình, khiến Cố Dương nhìn mà nuốt nước bọt.
Nhìn yết hầu Phàn Uyên khẽ động khi hắn nuốt xuống, cậu chỉ dám liếm môi không dám đòi.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play