Vừa quay lại bệnh viện, Tống Cần lập tức bảo Thẩm Minh Tích đi đăng ký khám để kiểm tra vết thương ở mắt, nhưng anh không chịu nghe. Anh luôn cảm thấy không có gì nghiêm trọng, nên Tống Cần cũng không ép nữa, chỉ tìm một chỗ ít người và thông thoáng cho anh ngồi chờ, còn cô thì mang đồ lên khu nội trú.
Ba Tống thì sốt sắng hỏi con gái định ở khách sạn nào với bạn, khách sạn có xa không, mang đủ tiền chưa, sáng mai về bằng cách nào.
Tống Cần không trả lời kịp, giơ tay làm động tác tạm dừng rồi nói:
“Mọi thứ đều sắp xếp ổn rồi, khách sạn ngay gần bệnh viện, rất an toàn, tiền tất nhiên là đủ, ba đừng lo nữa, cứ yên tâm dưỡng bệnh. Sáng mai con xin nghỉ nửa buổi, chiều mới về.”
“Cần Cần, ba lại làm phiền con rồi, thật ngại quá.” Ba Tống áy náy nói, “Ba già rồi, càng ngày càng vô dụng.”
Tống Cần nghĩ một lúc rồi quyết định tạm thời không kể chuyện vừa rồi cho ông biết, đợi khi nào ba sắp xuất viện hãy nói. Cô nghĩ ở bệnh viện nhiều người như thế, hai tên côn đồ vặt kia chắc cũng không dám mò vào gây chuyện.
“Con đang lo gì thế?” Ba Tống thấy con gái trầm ngâm bèn dò hỏi.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT