Tống Cần dần dần hiểu ra ý của Thẩm Minh Tích, vì cô đâu phải ngốc. Không ngốc là một chuyện, nhưng có nên xem là thật hay không thì lại là chuyện khác.
Từ sau khi tỏ tình bị anh từ chối, Tống Cần đã hoàn toàn tránh xa bốn chữ “tự mình đa tình”. Huống hồ bây giờ cô cảm thấy làm bạn với Thẩm Minh Tích rất thoải mái, rất vui, ngoài ra cô không có suy nghĩ gì khác.
May mà mấy ngày sau đó, Thẩm Minh Tích cũng không nhắc lại chuyện hôm đó khi trò chuyện với cô. Họ vẫn như thường ngày, nói hôm nay công việc có mệt không, trưa ăn gì, chuyện hài hước trên mạng, ngoài ra chẳng còn gì nữa.
Tống Cần cũng thấy nhẹ nhõm hơn.
Đồng nghiệp của cô, Tiêu Thuận Thuận, đã chính thức chia tay với Tiểu Xuyên. Nhờ mẹ Tiêu kiên quyết can thiệp, một nửa sính lễ đã thu trước được trả lại một nửa, phần còn lại coi như “phí tổn hao thời gian” của phía nữ.
“Gọi là phí tổn thất tuổi trẻ nghe chối quá, nên đổi thành vậy. Dù sao thì bây giờ thời gian là thứ đáng giá nhất.” Tiêu Thuận Thuận nói với vẻ mặt bình thản, không nhìn ra vui hay buồn. “Thật ra cũng chỉ hai năm thôi. Những người ở bên nhau hơn năm năm mà vẫn không cưới, cuối cùng lại chia tay rồi phải bắt đầu lại từ đầu, mới gọi là tuyệt vọng. So với họ thì tớ vẫn ổn, chỉ có điều hôm đính hôn có rất nhiều họ hàng quê tớ đến, giờ phải giải thích từng người một vì sao không có ‘phần tiếp theo’, thấy hơi phiền.”
Tống Cần lại nghe cô nói tiếp:
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT