Sau bao sóng gió, mọi thứ dường như đã trở về quỹ đạo bình thường. Nhưng chỉ có hai người là không còn như cũ.
Hà Trạch — dường như đã bắt đầu nhận ra thứ tình cảm anh dành cho Tống Chiêu không chỉ đơn thuần là một cơn hứng thú nhất thời. Nó sâu sắc hơn, khó gọi tên hơn — như thể một sợi dây vô hình đã lặng lẽ buộc chặt tâm can anh.
Còn Hàn Phong Vũ, trong sự lạnh lùng cố hữu của mình, anh lại phát hiện có điều gì đó đã thay đổi. Một thứ cảm xúc mơ hồ, nằm ngoài tầm kiểm soát, len lỏi vào từng ánh nhìn, từng cử chỉ — khiến anh chưa thể lý giải nổi.
Phía bên kia, đôi bạn thân Tô Diệp và Tống Chiêu vẫn chưa nhận ra điều gì. Nhưng sự thay đổi đó không hề lặng lẽ — nó chỉ đang âm thầm chuẩn bị nổi sóng.
Sáng hôm sau, Hà Trạch đến công ty với tâm trạng vui vẻ lạ thường. Cả văn phòng xôn xao bàn tán. Không ai biết vị tổ tông nhà họ rốt cuộc đã gặp chuyện gì, chỉ biết rằng: hôm nay, Hà tổng... hình như làm người rồi.
Không khí rôm rả chưa kịp lắng xuống thì bất chợt, một bóng người xuất hiện nơi sảnh lớn khiến cả đám nhân viên như nín thở.
Một dáng người cao lớn đứng nơi cửa kính, ánh sáng từ bên ngoài đổ bóng lên vai anh ta, tạo nên một khung hình gần như hoàn mỹ. Khuôn mặt anh ta hiền hậu, dễ gần, cặp kính bạc trên sống mũi càng làm tăng thêm vẻ lịch lãm. Giọng nói vang lên, dịu dàng như nắng mai:
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT