Trong khi Hà Trạch đang nhấm nháp tách trà thứ hai, ánh nắng xuyên qua rèm cửa rọi lên gò má anh, phản chiếu ánh mắt mang theo chút cười nhẹ, thì cách đó nửa vòng trái đất — tại một khách sạn cao cấp ở trung tâm thành phố A quốc, Hàn Phong Vũ lại vừa kết thúc một đêm... trắng hoàn toàn.
Tối hôm trước, anh vừa bước ra khỏi phòng họp thì đã nhận được thông báo khẩn — phải bay ngay trong đêm đến A quốc xử lý vấn đề đối tác. Mọi thứ quá gấp, chỉ kịp mang theo một trợ lý, mà người đó không ai khác ngoài Tô Diệp.
Suốt chuyến bay kéo dài gần mười tiếng, điều khiến Hàn Phong Vũ không thể chợp mắt lại không phải là áp lực công việc... mà là tiếng lòng không ngừng “nổ vang” của vị trợ lý đáng kính.
> [Trời đất ơi sao lại bay đêm? Sao lại ngồi cạnh anh ta? Gần thế này làm sao tôi ngủ được, nhỡ tôi chảy nước miếng thì sao? Mặt tôi có đang đơ không? Hàn Phong Vũ nhìn có kỳ không?]
[ ủa mà sao mình phải quan tâm anh ta nhìn mình có kỳ không ... Mình sao vậy nhỉ ]
> [Ủa? Hình như anh ấy hơi nghiêng đầu về phía tôi? Khoan đã! Cái lưng rộng kia! Ánh mắt kia! Mùi nước hoa này nữa!! Bình tĩnh nào Tô Diệp!]
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT