Khi cánh cửa phòng khẽ khép lại sau lưng Hà Trạch, bóng tối lặng lẽ nuốt lấy dáng người anh trong giây lát. Nhưng chỉ một giây sau, ánh đèn ngủ vàng ấm được bật lên, chiếu rọi một phần căn phòng — cũng chính là thế giới riêng anh chưa từng để ai chạm tới.
Chỉ khác là... bây giờ, có thêm một người nữa ở đây.
Tống Chiêu đang nghiêng người về phía trong vùi mặt vào chiếc chăn ấm áp chỉ chừa đôi mắt và chiếc mũi nhỏ xinh ra ngoài  yên giấc ngủ say, ánh đèn khiến lông mi cậu đổ bóng lên má. Cổ áo rộng lộ ra làn da trắng đến mức gần như trong suốt và nổi bật trên đó là dấu răng đỏ chót trên xương quai xanh mảnh khảnh. Trên khóe mắt  vẫn còn vệt đỏ nhạt chưa tan, nhưng hơi thở thì đều đều, an ổn đến mức khiến lòng người cũng dần dịu lại.
Hà Trạch đứng yên trước giường vài giây hoặc vài trăm nhịp tim — không ai biết.
Đôi mắt anh nhìn chằm chằm vào thân ảnh nhỏ bé ấy, yết hầu khẽ động. Trái tim như bị ai đó đốt cháy , từng đợt từng đợt nổ tung, cùng với dòng suy nghĩ hỗn loạn trong đầu :
[ Mình và Tống Chiêu… ngủ chung một phòng… ngủ chung một giường… ngủ chung một nệm…]
Anh giờ như máy cassette bị hỏng cứ lập đi lập lại một đoạn thoại trong đầu.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play