Tô Diệp cuối cùng vẫn từ chối lời mời ăn tối của Đường Nhan. Cậu cảm thấy mình mà còn ngồi chung một chỗ với “tiểu bạch liên thuần khiết” kia thêm phút nào nữa thì chắc chắn sẽ buột miệng chửi thề mất. Mỗi lần thấy cái gương mặt vô tội đầy đáng thương kia, Tô Diệp đều có ảo giác mình sắp mắc bệnh da liễu do dị ứng giả tạo.
Cuối này ,tan làm, ai về nhà náy. Và tất nhiên Đường gia vẫn không thay đổi gì – vẫn là bộ tứ diễn viên điện ảnh quen thuộc ấy : mẹ kế sắc sảo, em trai ngông cuồng, và người cha lúc nào cũng ra vẻ đạo mạo. Đường Nhan vẫn đóng vai đứa con ngoan, ngồi ăn cơm cùng họ, không tranh cãi, không phản ứng, ngoan ngoãn như thể không khí trong phòng ăn chưa từng đặc sệt mùi giả tạo và miễn cưỡng.
Sau bữa cơm, cậu được gọi vào thư phòng.
Người cha "thương yêu" của cậu vừa nhận được tin: Đường Nhan được đặc cách vào bộ phận thư ký của Tập đoàn Hải Thiên – nơi nổi tiếng chỉ tuyển người có thực lực. Đặc biệt là Hàn Phong Vũ, kẻ luôn lạnh lùng quyết đoán, không bao giờ thiên vị ai.
Đường  Tấn Sinh ngồi sau bàn làm việc, chắp tay hỏi han vài câu, hỏi tới hỏi lui, cuối cùng cũng chẳng moi ra được thông tin gì hữu ích. Sau một hồi, mặt ông ta đanh lại, cười lạnh:
“Vô dụng, chỉ biết giả vờ yếu đuối. Y hệt như mẹ mày năm xưa, chẳng được tích sự gì.”
Đường Nhan cúi đầu, không đáp lại. Trong đáy mắt vừa lóe lên một tia căm hận, nhưng cũng chỉ thoáng qua như chưa từng tồn tại.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play