Bây giờ tốt rồi, ba mặt của không gian ăn uống đều là tường kính, giống như đang di chuyển trên xe du lịch ngắm cảnh dọc sông từ trên cao.
Dương Vận cũng chưa thoát khỏi nỗi buồn mất ba, nhưng bà ấy cũng không muốn ở trong phòng một mình, nên quyết định tìm việc gì đó để làm, đích thân vào bếp làm bữa tối cho mọi người.
"Ăn lẩu đi, lần đó tụi con đến Thương Thành tìm mẹ và ông ngoại cũng ăn lẩu." Dương Nhẫm Nhiễm đề nghị, rồi đeo tạp dề rửa rau ở bên cạnh.
"Được, vậy thì ăn lẩu, thời tiết này ăn lẩu canh xương bò và lẩu cà chua nhé?" Dương Vận nhìn ngăn đông tủ lạnh rồi lấy thịt bò và xương bò ra, bỏ vào nước lạnh, thêm một ít muối và giấm, tăng tốc độ rã đông.
"Có cần giúp đỡ không ạ?" Kỷ Ninh Tâm cũng bước đến.
"Đợi chút nữa nhớ giúp đỡ ăn là được." Dương Nhẫm Nhiễm cười,"Nước lẩu mẹ tớ làm là ngon nhất, hôm nay người nhiều, bàn bốn chỗ ngồi không di chuyển được, chúng ta ăn ở khu vực bàn tròn đi, cậu lấy hai cái nồi điện ra, một cái để nước lẩu xương bò cay, cái còn lại để nước lẩu cà chua cay."
"Được."
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT