Lời Cố Hàn Tĩnh vừa nói đã bị đứa nhỏ đang ôm đùi cô ấy đánh gãy, còn là đứa nhỏ nhất, “Hương Hương không đi theo những người khác, Hương Hương chỉ đi theo chị Cố, Hương Hương không sợ quái vật...”
Cố Hàn Tinh:...
Ồ, đứa con nít dễ thương...
“Chúng tôi không sợ, từ Hồ Thành đến đây có khó khăn nào chúng tôi chưa trải qua đâu, hơn nữa thời thế như bây giờ, chưa chắc vùng an toàn đã là an toàn tuyệt đối, nếu chăng may xảy ra sự cố, đi với họ thì chúng tôi cũng không chắc sẽ sống được... Chúng tôi chỉ sợ mình sẽ trở thành phiền phức của mọi người, tăng thêm gánh nặng cho mọi người...”
“Cái này cô không cần lo, tôi vẫn có năng lực bảo vệ mấy người.” Cố Hàn Tinh gật đầu, tỏ vẻ mình đã biết, nếu đã quyết định xong thì những chuyện còn lại không cần lo nữa, chỉ cần ở trong xe rơ moóc như lúc trước là được.
Mấy người còn lại trong chiếc xe cuối cùng thấy Cố Hàn Tinh đi lên xe rơ moóc, bọn họ cứ nhìn chằm chằm mãi, tính đợi cô ấy nói chuyện xong trở về, họ sẽ tiếp tục cầu xin đối phương. Để cô ấy qua cầu cùng họ, hộ tống họ đến vùng an toàn.
Nhưng sau khi Cố Hàn Tinh rời khỏi xe rơ moóc, cô ấy liền ngồi ngay lên ghế phó lái của xe bán tải, sau đó xe RV cũ kỹ đi trước cũng bắt đầu khởi động, kéo theo xe rơ moóc quẹo phải đi về phía trước, xe bán tải cũng chạy theo sau.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play