Thậm chí ngay cả việc cô ấy là con gái, đối phương cũng cân nhắc đến, bên trong còn có một gói băng vệ sinh cùng một túi quần lót dùng một lần.
“Quần áo không nhiều, mỗi người một bộ, kích cỡ quần áo của ba đứa nhỏ không chính xác lắm, mặc tạm đi.” Trước kia quả thật cô không đưa quần áo vào danh sách đồ dự trữ, bởi vì quần áo của cả nhà cô và quần áo trong biệt thự nhà họ Dương lúc ấy đều được cô thu hết vào không gian, quần áo chống rét cô cũng có dự trữ, những quần áo bốn mùa khác không phải nhu yếu phẩm, không kịp dự trữ.
Mấy bộ quần áo trẻ con này là đồ vào đêm gió lốc ở huyện Bạch Vân, cô vội vàng thu tất cả vật phẩm vào không gian cùng một lúc, bao bì và nhãn hiệu bên ngoài vẫn còn, đoán chừng là Dương Vận mua về đọt tết, vốn định làm quà.
Kỷ Ninh Tâm nhìn mặt đối phương, lại nói: “Thùng nước trong xe RV đã đầy, các cô có thể tắm rửa sơ qua, lau người cũng được, thay quần áo sạch, nước uống hằng ngày tôi sẽ đưa riêng cho cô.”
“Tại sao?” Trần Linh đỏ hốc mắt.
Thời gian lâu như vậy rồi, cô ấy đi theo đội ngũ bôn ba chạy trốn, mặc dù khi gặp chuyện mọi người sẽ tập họp lại, cũng sẽ giúp đỡ lẫn nhau, nhưng đó là vì bọn họ đều bình đẳng, khi vật tư thiếu thốn, tiếp nhận trợ giúp của đối phương, thì đồng thời cũng phải trợ giúp đối phương.
Cũng có nghĩa là, bỏ ra bao nhiêu thì sẽ nhận được bấy nhiêu, sẽ không có ai bởi vì cô ấy là con gái, mà cho cô ấy sự ưu ái hơn, tương tự, cũng sẽ không có ai bởi vì Đại Phan trúng phóng xạ, gặp vấn đề về sức khỏe mà ưu ái hơn.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play