Còn như dùng điện, xe RV rơ moóc trừ pin năng lượng mặt trời, đều trang bị máy phát điện bên ngoài xe, chỉ cần đổ xăng là có thể sử dụng. Cô tìm được lồng kim loại bảo vệ máy phát điện ở sau xe, sau khi mở ra, đổ đầy xăng vào trong, vấn đề dùng điện đã được giải quyết.
Sau đó, Tiểu A nhanh chóng trở lại phòng trưng bày bằng kính, trực tiếp lái xe RV tới, sau đó quay xe tiến vào kho hàng, gắn xe RV rơ moóc lên đuôi xe RV của mình, sau đó chính là vấn đề di chuyển.
Đại Phan trải qua hai ngày nghỉ ngơi và cung cấp nước uống đầy đủ, cùng với một ít thuốc giảm bớt tình trạng của phối và cổ họng, nhìn chung tình huống của anh ấy đã khá hơn nhiều, ít nhất có thể tự bò dậy.
Xe RV rơ moóc còn mới tỉnh, bên trong rất sạch, đại khái đã từng được dùng để làm xe trưng bày, cho nên nồi chảo đơn giản bên trong được đậy kín, cũng có chăn nệm, mặc dù đã lâu không dùng tới nên đã tích một ít bụi, nhưng đối với Trần Linh và Đại Phan mà nói, chút bụi này căn bản không phải vấn đề.
Ba đứa trẻ ôm thức ăn và sữa ban đầu Kỷ Ninh Tâm cho nhưng họ vẫn luôn không chịu ăn cẩn thận bước lên xe RV, lập tức lộ ra biểu tình mừng rỡ không thôi.
Đứa bé nhỏ nhất cẩn thận kéo vạt áo khoác của Kỷ Ninh Tâm, mở miệng nói câu đầu tiên: "Chị ơi, chúng em có thể vào đó ngồi không?" Tay phải cô bé chỉ khu ghế ngồi, ghế ngồi hình chữ U trông vừa rộng vừa mềm, ngồi ở đó còn có thể ngắm phong cảnh bên ngoài.
"Bây giờ xe này là của năm người các em, muốn ngồi thế nào cũng được." Kỷ Ninh Tâm vỗ đầu cô bé một cái.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT