Dương Nhẫm Nhiễm cảm thấy mình rất tệ, ngày xưa mỗi lần về quê, luôn than phiền với Kỷ Ninh Tâm về ông Dương, nói mẹ mình ngu hiếu...
Cô ấy cầm điện thoại khóc không thành tiếng, Kỷ Ninh Tâm ngồi xuống trước mặt cô ấy, khẽ vỗ vai an ủi cô ấy, sau đó ánh mắt bình tĩnh nói với cô ấy: "Nói cho mẹ cậu, sáu giờ sáng ngày mai, chỉ cần mưa đen tạm thời ngừng lại, chúng ta sẽ đi đón bà ấy ngay. Nhớ, mặc kệ đợt ngừng mưa này ngắn hay dài, chúng ta đều sẽ đi."
"Ừm!" Dương Nhẫm Nhiễm dùng sức gật đầu.
Kỷ Ninh Tâm dặn dò xong, lại đứng lên nhìn về phía ba và anh cả.
Lộ Đình Phong đang ôm cánh tay dựa lên vách tường hành lang nói chuyện với Lộ Hữu Vi, thấy cô đi tới, nghiêng đầu nhìn cô, như đang đợi cô nói chuyện.
"Anh cả, ba, chuyện đó ——"
Lộ Đình Phong khẽ cười: "Nói đi." Anh ấy đã đoán được một vài chuyện. Nếu như bọn họ chỉ muốn rời đi, vô luận bên ngoài có thây ma phóng xạ bao vây hay không, mưa đen có ngừng hay không, cũng không có vấn đề.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT