Lúc trước ông ấy luôn bị giám sát, mỗi ngày đều phải tiến hành mấy lần kiểm tra, không uống thuốc là lập tức bị phát hiện ra ngay, không giấu được.
Nhưng bây giờ khác rồi, ông ấy đã không thể cung cấp được nhiều số liệu nghiên cứu cho nhân viên nghiên cứu, thế nhưng loại thuốc được nghiên cứu cho tình trạng của ông ấy, ông ấy vẫn phải uống mỗi ngày, nếu không "tế bào virus" trên người ông ấy sẽ tái phát.
Suốt bốn ngày, ông ấy không uống thuốc. Ông ấy lừa gạt nhân viên y tế, cũng lừa gạt con gái mình.
"Tế bào virus" lần nữa phát tác, hơn nữa bởi vì từng bị thuốc áp chế, cho nên lần này phát tác phá lệ hung hăng, từ lúc nhân viên y tế phát hiện dị trạng của ông ấy rồi tiến hành kiểm tra, đến khi tuyên bố tái phát truyền nhiễm, ức chế không được, trước sau chỉ mất vài tiếng đồng hồ.
Dương Vận đứng bên ngoài lớp kính cửa sổ phòng cách ly, nhìn người bên trong mà khóc mất kiểm soát.
"Đi đi... Tiểu Nhiễm còn đang chờ con..." Virus xâm nhập vào làn da già nua của ông ấy, gò má ông ấy xanh xao, trên mặt, cổ, bàn tay và cánh tay cũng xuất hiện vết ban diện tích lớn, ông ấy vịn vách tường bên cạnh kính cửa sổ, gương mặt co giật do mất kiểm soát cơ bắp, con ngươi đã ửng màu đỏ.
Dường như thần trí của ông ấy đã tan rã, nhưng bởi vì còn có lời còn chưa nói hết, còn cố chấp nghiêng đầu, dùng trán đập kính, ý đồ dùng đau đớn để mình tỉnh táo,"Ba không muốn trói buộc con... Ba không có cách nào rời khỏi đây, nhưng... con có thể... Đi theo Tiểu Nhiễm đi con... Chỉ cần các con, có thể, có thể bình an... Đây là điều duy nhất... ba, ba có thể làm vì các con... vào lúc này... Đi... đi..."
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT