Nhưng nàng chỉ dám nghĩ thầm trong bụng mà thôi, dù sao Ninh Anh cũng là chủ tử của nàng, người muốn làm gì, thân là nô tỳ cũng chỉ có thể tuân theo. Cho nên lan hoa bị đưa đi, sách bị mượn mất, nàng cũng chỉ khuyên can được đôi câu rồi thôi.

Mấy ngày sau, lại đón một bước ngoặt.

Hoàng thái hậu truyền gọi Ninh Anh đến điện Vĩnh An.

Hồng Tang cảm thấy đây là một cơ hội tốt, âm thầm hy vọng chủ tử đã hồi phục tâm tình, chớ nên tiếp tục tự chôn vùi tiền đồ của mình. Nàng tỉ mỉ trang điểm cho Ninh Anh một phen: “Từ sau khi chủ tử vì bệ hạ đỡ tên, thái hậu nương nương cũng ngày càng quý trọng người hơn rồi.”

Hoàng thái hậu vốn có một người con trai, nhưng yểu mệnh qua đời khi mới bảy tuổi, khiến bà bi thương đến cực độ. Vì thế, sau khi Duệ phi — mẫu thân của Tần Huyền Mục qua đời, bà không còn lòng dạ chăm sóc hài tử, tiên đế bèn giao hắn cho Thục chiêu dung nuôi dưỡng. Thục chiêu dung chẳng may cũng mất sớm, Tần Huyền Mục lại bị đưa sang chỗ Vương chiêu nghi, hai năm sau Vương chiêu nghi cũng mất, hắn mới được đón về bên hoàng thái hậu.

Khi đó, thái hậu đã nguôi ngoai nỗi đau, xem Tần Huyền Mục như con ruột của mình mà nuôi dạy. May mắn thay, hắn cũng thật xuất sắc, trong tám vị hoàng tử nổi bật lên, cuối cùng đăng cơ làm đế.

Cho nên chuyện Ninh Anh vì Tần Huyền Mục mà không tiếc mạng sống, quả thực đã khiến thái hậu cảm động sâu sắc.

“Lần trước ngắm tuyết, ngươi không đến, nay thân thể đã khá hơn chưa?” Thái hậu hỏi bằng giọng hòa nhã.

Ninh Anh cúi người thưa: “Đã hoàn toàn khỏi hẳn. Là thần thiếp sơ suất, đáng lẽ sớm nên vào thỉnh an thái hậu nương nương.”

Hoàng thái hậu mỉm cười: “Ta chưa truyền gọi, có việc gì quan trọng ngươi dám tùy tiện đến? Trừ phi ta hứng lên, bằng không ai dám quấy rầy?” Dứt lời lại bảo, “Ngồi đi, đừng khách khí.”

Ninh Anh vâng một tiếng, nghiêng người ngồi lên ghế đôn phủ gấm mà cung nữ dâng tới.

Trời lạnh, nàng mặc chiếc áo ngắn màu đỏ nhạt, má phấn trắng mịn như ngọc, đôi mắt sáng trong như biết nói. Thái hậu ngẫm nghĩ, nếu nàng là nam nhân, nhất định sẽ động lòng trước một thiếu nữ như vậy. Chỉ tiếc, con trai bà lại lãnh đạm, trong mắt chỉ có quốc sự.

Cứ thế mãi, đến bao giờ bà mới bế được tôn tử?

Sắc mặt thái hậu dần hiện vẻ u sầu.

“Ninh Tiệp dư, chi bằng ngươi gảy một khúc giải sầu cho thái hậu nương nương?” Giang ma ma thấy tâm trạng bà không vui, liền đưa ra đề nghị.

Đó là cung nữ hầu hạ bên cạnh bà mấy chục năm, hiểu rõ lòng dạ. Thái hậu nói: “Ta thật cũng muốn nghe khúc Đông Tuyết do ngươi đánh đấy.” Trong cung không thiếu phi tần biết gảy đàn, nhưng thần thái lúc Ninh Anh gảy đàn lại là đẹp nhất, như một bức tranh sống động.

“Nếu thái hậu nương nương không chê thần thiếp, thần thiếp nguyện dâng khúc đàn mọn.”

Thái hậu liền bảo cung nữ dìu bà tới bàn đàn.

Không phải lần đầu gảy đàn trước mặt thái hậu, mà lúc này trong lòng Ninh Anh cũng không vướng bận điều gì, thần sắc ung dung, ngón tay đặt nhẹ lên dây đàn.

Trong khoảnh khắc, âm sắc đặc biệt của dao cầm đã tuôn trào — thanh thì như suối ngầm róc rách, nhẹ thì như mây bay, nặng thì như núi non trùng điệp, gấp thì như sóng biển cuồn cuộn — khúc Đông Tuyết được tấu lên khiến người như lạc vào cảnh thật, như ngồi giữa đỉnh cao sơn, ngẩng đầu ngắm tuyết trắng phiêu lạc.

Hoàng thái hậu chìm đắm trong khúc đàn, đến cả hơi thở cũng trở nên nhẹ nhàng.

Một hồi lâu sau, tiếng đàn mới ngưng, dư âm vẫn còn quanh quẩn không dứt.

“Mấy ngày nay, ngươi chuyên tâm luyện đàn ư?” Thái hậu mỉm cười nhìn Ninh Anh, “E rằng các nhạc sư trong cung cũng không sánh bằng ngươi.”

Ninh Anh khẽ sững người, sau đó mới hiểu ra.

Đời trước nàng là nữ nhi của Thái phó, từ nhỏ được danh sư dạy dỗ, cầm nghệ vốn đã xuất chúng. Nhưng từ khi vào quyển sách này, ký ức kiếp trước đều mai một, ngay cả tài nghệ này cũng phải học lại từ đầu. Nay vì giấc mộng liên quan đến thân thế, bất giác mà kỹ xảo năm xưa lại dần thấm nhuần trở lại.

“Thái hậu nương nương quá lời, thần thiếp chỉ là bỏ thêm chút công phu, đâu dám sánh với nhạc sư trong cung.”

“Đừng khiêm tốn, lỗ tai ta chẳng lẽ nghe không ra? Ngươi đúng là tài nữ xứng danh,” thái hậu càng thêm yêu thích, “Gảy thêm một khúc nữa đi, để ta nghe cho thỏa lòng.”

Ninh Anh dĩ nhiên không thể cự tuyệt.

Tiếng đàn lại một lần nữa ngân vang.

Chờ khúc đàn kết thúc, thái hậu ban cho nàng một cây trâm vàng.

Nhìn theo bóng Ninh Anh rời đi, thái hậu khẽ thở dài: “Làm ta nhớ đến Thanh Yên, đứa nhỏ ấy cũng có đôi tay khéo léo, chỉ tiếc chẳng ưa đàn tấu, lại hay làm nũng, khiến ta không nỡ ép nàng học nữa. Giờ theo cha mẹ đến Việt Châu, chẳng rõ thế nào rồi.”

Đó là biểu chất nữ của thái hậu. Giang ma ma liền nói: “Nương nương nếu đã nhớ tiểu thư Liêu gia, sao không bảo bệ hạ điều Liêu đại nhân về kinh thành?”

“Hậu cung nào được phép can dự triều chính?” Thái hậu nhíu mày.

Giang ma ma đảo mắt, cười nói: “Gần đây Hoàng thượng đã bãi chức thượng thư của Lưu đại nhân, lại nói kinh thành đang thiếu hiền thần, nô tỳ đoán rằng chẳng mấy chốc sẽ điều Liêu đại nhân hồi kinh.”

Vị biểu muội phu kia của bà đích thực là nhân tài hiếm có, Hoàng thái hậu nghe vậy liền dần lộ vẻ vui mừng.

Khi đi tới cửa điện, Hồng Tang thấp giọng nói: “Chủ tử, người xem Thái hậu yêu thích người biết bao, ngọc trâm này gắn Nam châu lớn như vậy, chủ tử há lại không có cơ hội sao?”

Ninh Anh hỏi lại: “Cơ hội gì?”

“Thái hậu đã yêu thích chủ tử, ắt sẽ nói tốt trước mặt Hoàng thượng, đó chẳng phải là cơ hội sao?”

Lời của Thái hậu hữu dụng, chẳng lẽ hắn cứ không lập hậu mãi được? Ninh Anh khẽ cười khẩy: “Cứ tưởng ngươi nghĩ ra được diệu kế gì chứ.”

Hồng Tang vội vàng nói với vẻ mong đợi: “Nếu nô tỳ thật sự nghĩ ra thì chủ tử có chịu nghe lời không?”

Ninh Anh liền đáp: “Đừng hòng.”

Vậy còn hỏi nô tỳ làm gì, chơi đùa với nô tỳ ư? Hồng Tang suýt nữa thì tức đến phát khóc.

Chẳng mấy chốc, đã sang tháng Mười Một.

Vài ngày trước lại có tuyết lớn, đình Thừa Duệ vì niên đại đã lâu nên bất ngờ sụp đổ, thợ thủ công tất bật dọn dẹp, ngày đêm tu sửa. Vì gần điện Văn Đức nên khiến Tần Huyền Mục cảm thấy ồn ào, bèn tạm thời chuyển sang điện Cảnh Nhân để duyệt tấu chương.

Nghe được tin ấy, Lưu quý nhân không khỏi ăn mặc chải chuốt một phen.

Nhìn thấy giờ lành không còn sớm, nàng vội vã xuất môn: “Nhanh lên, không thể để người khác đoạt tiên cơ!”

Hai cung nữ lập tức bước nhanh theo sau.

Tìm cơ hội tình cờ gặp Hoàng thượng vốn chẳng dễ dàng gì, Lưu quý nhân đã tốn không ít công phu mới chọn được chỗ thích hợp. Lúc này nàng giả vờ tắm nắng đọc sách, ngồi trên băng đá lót đệm gấm, xung quanh được dây leo che chắn gió, cũng không đến mức quá mức đột ngột.

Chỉnh tư thế sao cho hấp dẫn nhất, Lưu quý nhân nhẹ giọng dặn: “Lát nữa Hoàng thượng tới, nhớ nhắc ta một tiếng.”

Cung nữ vâng lời.

Quả nhiên chẳng bao lâu, long liễn của Tần Huyền Mục đi ngang qua.

Một cung nữ vội nói: “Chủ tử, mau lên.”

Lưu quý nhân lập tức mở sách, giả vờ như đang chăm chú đọc, thậm chí còn đọc thành tiếng.

Ba người đứng sững ở đó, rất khó để Tần Huyền Mục không nhìn thấy, nhưng hắn không muốn bận tâm. Chuyện như vậy hắn đã thấy quá nhiều, ngay hôm qua, Từ quý nhân còn giả vờ thưởng hoa rồi té ngã, mong hắn dừng lại.

Long liễn vẫn tiếp tục tiến lên.

Lưu quý nhân thấy thế, như thể mới phát hiện long liễn, liền bước nhanh tới hành lễ: “Thần thiếp bái kiến Hoàng thượng, không biết Hoàng thượng lại tới nơi này, thần thiếp thất lễ rồi…”

Giọng nói mềm mại như có thể làm tan xương cốt người nghe, huống chi y phục hôm nay được chọn lựa kỹ càng, làm tôn lên vóc dáng cực kỳ quyến rũ, nhưng Tần Huyền Mục vẫn lạnh nhạt như cũ. Cho đến khi Lưu quý nhân khẽ buông tay, như thể quá kích động mà lỡ làm rơi sách.

Bìa sách vẽ một chậu lan tươi tốt, góc trái bên dưới hơi quăn, hiển nhiên thường được lật giở.

Ánh mắt Tần Huyền Mục khẽ động, bất ngờ cất lời bảo phu kiệu dừng lại.

Lưu quý nhân trong lòng mừng rỡ.

“Ngươi đang đọc Chu thị lan phổ?” Tần Huyền Mục hỏi.

Giọng lạnh lẽo nhưng dễ nghe, Lưu quý nhân thầm nghĩ Ninh Anh thật ngốc, cứ ru rú trong điện chăm hoa, Hoàng thượng làm sao hiểu được cái khổ tâm của việc nuôi lan? Chi bằng dùng chiêu này hấp dẫn hơn. Nàng cảm thấy hôm nay chắc chắn mình sẽ thành công, liền thẹn thùng đáp: “Hồi Hoàng thượng, là Chu thị lan phổ, thần thiếp muốn nuôi mấy chậu lan nên sai người tìm sách, chỉ là có vài chỗ đọc không hiểu, mới vừa rồi thần thiếp nhập tâm quá…”

Nàng tận lực để giọng nói trở nên mê hoặc, thân mình cũng cúi thấp hơn.

Khóe môi Tần Huyền Mục thoáng hiện ý cười khinh.

Nếu thật sự muốn đọc sách thì nên đọc trong phòng yên tĩnh, ở đây mà đọc được sao? Còn chưa nói tới chuyện nàng bảo sách là sai người đi tìm.

Hắn hỏi: “Là ai tìm cho ngươi?”

Lưu quý nhân sững lại.

Chuyện này không giống với kịch bản nàng nghĩ. Sách là để lưu chân Hoàng thượng, vì Hoàng thượng thích lan hoa nên mới để hắn chú ý đến nàng, sinh cảm tình. Sao giờ hắn lại hỏi lai lịch cuốn sách? Trong cung có bao nhiêu tàng thư, lẽ nào lại để tâm đến chi tiết như vậy?

“Việc này… là thần thiếp sai cung nữ đi tìm…” nàng bắt đầu hoảng loạn.

Nói năng ấp úng không rõ ràng, nhưng hắn lại biết rất rõ.

Hôm nọ đến thăm Ninh Anh, hắn vừa nhìn đã thấy Lan phổ đặt trên án thư, mà trí nhớ hắn rất tốt, có thể khẳng định cuốn sách này vốn là của Ninh Anh.

“Là của Ninh Tiệp dư, đúng không?” Hắn nói.

Sắc mặt Lưu quý nhân lập tức biến đổi.

Nàng không ngờ Tần Huyền Mục lại biết Ninh Anh có cuốn sách này. Không phải nói hôm ấy hắn chỉ ở đó một lát thôi sao? Mọi người còn đoán rằng đến mười câu cũng chưa nói xong, đương nhiên càng không thể ân hủng Ninh Anh. Vậy thì hắn làm sao biết được Chu thị lan phổ?

Nghĩ như thế, nàng càng chắc rằng Ninh Anh đang âm thầm hãm hại mình.

Lưu quý nhân vội quỳ xuống: “Không phải thần thiếp cố ý giấu diếm, mà là Ninh Tiệp dư không muốn nuôi lan nữa, không chỉ đem lan tặng cho Dương chiêu nghi, còn không chút do dự cho thần thiếp mượn sách. Thần thiếp không muốn nói xấu nàng ấy sau lưng, sợ nàng có nỗi khổ khó nói, cho nên mới… xin Hoàng thượng trách phạt thần thiếp!”

Còn có việc ấy?

Tần Huyền Mục chợt nhớ đến mấy chậu lan bên tả điện Đường Lê, lá xanh bóng loáng, từng phiến đều sạch sẽ như thể ngày nào cũng có người lau chùi.

Hắn nhàn nhạt liếc Lưu quý nhân một cái: “Ngươi lui xuống đi.”

Lưu quý nhân không đạt được như ý, trong lòng cực kỳ thất vọng, nhưng Ninh Anh cũng chẳng được lợi gì. Nàng cúi người nhặt sách.

Tần Huyền Mục nói: “Để lại quyển sách.”

Lưu quý nhân ngẩn ra, không hiểu ý hắn, nhưng vẫn làm theo.

Đợi Lưu quý nhân rời đi, Tần Huyền Mục sai Bách Thanh trình sách lên.

Long liễn tiếp tục tiến về phía trước.

Hắn dựa người ra sau, lật vài trang, liền thấy một dòng chữ nhỏ: “Vỏ tùng, than củi là phân bón rất tốt.” Đối với lan hoa mà nói, quả thực rất thích hợp.

Tần Huyền Mục từ nhỏ đã yêu thích lan do ảnh hưởng từ mẫu thân, lại tiếp tục lật vài trang, thấy càng nhiều chữ nhỏ lần lượt xuất hiện: “Mùa hạ tưới nước chớ để dính lá, dễ để lại vết.” “Nên đặt dưới bóng cây, tránh ánh nắng trực tiếp.” Nét chữ thanh tú linh hoạt, khiến người ta khó quên. Hắn nghĩ, Ninh Tiệp dư không chỉ dụng tâm đọc sách này, mà còn ghi chép lại kinh nghiệm thực tế, chẳng trách những chậu lan trong viện lại tốt đến thế.

Nhưng lời của Lưu quý nhân vừa rồi là có ý gì?

Hắn ngẫm nghĩ giây lát, rồi khép Chu thị lan phổ—hắn còn chưa rảnh rỗi đến mức đi đoán tâm tư của một phi tần.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play