Sở Tiếu Dật và Lương Song Kỳ đúng là một đôi oan gia, dù không phải người thân cũng chẳng phải bạn bè, vậy mà cứ muốn tay nắm tay đi cùng nhau. Điều này khiến khuôn mặt Lương Song Kỳ đầy nét vi diệu và mâu thuẫn. Dù gì cậu cũng là một bé trai hiểu chuyện, cậu cố nhịn không hất tay “anh trai Tiếu Tiếu” ra, chỉ hơi khó chịu mà đi tiếp vào trong vườn thú.
Lúc đầu Sở Tiếu Dật cũng hơi không quen, nhưng khi thấy gương mặt uất ức của cậu bé, đột nhiên anh lại cảm thấy cực kỳ hả hê!
Sở Tiếu Dật nghĩ: Người bạn nhỏ, khi anh trai đây còn là bá vương, em còn chưa ra đời đâu nhé!
Sở Tiếu Tiếu thì hoàn toàn không phát hiện hai người phía sau đang ngấm ngầm đấu đá. Vừa bước vào vườn thú, cô bé đã lập tức bị dãy quầy đồ ăn vặt sặc sỡ hấp dẫn, ngơ ngác nhìn chằm chằm vào cây kẹo bông xinh đẹp như mộng ảo. Vô số sợi đường ngọt mềm, trắng nõn quấn quanh chiếc que gỗ, nhẹ như mây trời, khiến bé ngơ ngẩn.
Ba người là tranh thủ mấy ngày gần đây để đi chơi. Sau khi vượt qua cửa chính, bước vào khuôn viên, họ lập tức cảm thấy không gian vắng vẻ hơn hẳn, trên đường chẳng có mấy người qua lại. Sở Tiếu Dật để ý thấy ánh mắt em gái, thầm lẩm bẩm: “Mới vào thôi đã muốn ăn đồ ăn vặt rồi à?”
Sở Tiếu Tiếu chẳng hề phản ứng gì với lời anh. Ánh mắt bé dính chặt vào cây kẹo bông, đôi mắt như phát sáng, đứng yên như bị dính Định Thân Thuật.
Sở Tiếu Dật hết cách, đành đi đến quầy đồ ăn mua kẹo cho em gái, còn chu đáo hỏi Lương Song Kỳ:
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT